[Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

/

Chương 60: Ninh Hoàn Ngôn về phủ rồi?

Chương 60: Ninh Hoàn Ngôn về phủ rồi?

[Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

Đoạn Na Liễu

7.362 chữ

30-01-2026

Gió thu xào xạc, đêm về se lạnh.

Trước câu hỏi của Cổ Nguyệt Dung, Tần Dịch không đáp.

Bởi lẽ hắn không thể làm được – nếu không phải vì ba ngàn lượng bạc kia, Tần Dịch e rằng một ngày cũng chẳng muốn đi cùng nàng, huống hồ chi là mỗi ngày.

Có lẽ cũng đã biết câu trả lời, Cổ Nguyệt Dung không gặng hỏi thêm.

Được như đêm nay, nàng đã mãn nguyện lắm rồi.

Sau đó, hai người ngồi thuyền trở về bên bờ Thính Phong Trì.

Cổ Nguyệt Dung lên xe ngựa, tiến về Hoài Nghĩa phường.

Tần Dịch và Lai Phúc thì đi hướng ngược lại, trở về Hưng Hợp phường.

Vừa bước vào Trấn Quốc Công phủ, Tần Dịch liền trông thấy trong chuồng ngựa có thêm một thớt chiến mã đen cao lớn, dường như vừa đi đường dài về, vẫn còn đang phì phò.

Lòng Tần Dịch chợt thắt lại: Không lẽ lại trùng hợp đến vậy? Chân trước Cổ Nguyệt Dung vừa nhắc đến Ninh gia tỷ tỷ, chân sau Ninh Hoàn Ngôn liền về phủ rồi sao?

Lúc này, tiền sảnh Trấn Quốc Công phủ đèn đuốc sáng trưng.

Tần Dịch vốn định lén về thẳng sương phòng, nào ngờ Ninh Quốc Thao lại lù lù xuất hiện ngay ngoài cửa tiền sảnh, vừa hay trông thấy hắn về phủ.

“Hiền đệ, bên này!”

“…”

Tần Dịch vạch đen đầy đầu, đành phải cắn răng bước tới.

“Ninh đại ca, muộn thế này rồi mà huynh vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

“Muộn ư, nào có muộn đâu?”

Ninh Quốc Thao ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại nhìn Tần Dịch: “Huống hồ hiền đệ chẳng phải cũng vừa mới hẹn hò về đó sao? Thế nào, dưới hoa ngắm trăng, lại có mỹ nhân bên cạnh, hiền đệ chắc hẳn lưu luyến chẳng muốn về rồi chứ?”

Tần Dịch khẽ nheo mắt nhìn Ninh Quốc Thao: “Ninh đại ca, chức viên ngoại lang của huynh quả nhiên không uổng công mà! Mới một ngày đã biết dùng lời lẽ châm chọc người khác rồi ư? Xem ra để huynh làm viên ngoại lang đúng là phí tài rồi, với tài ăn nói này của huynh, chi bằng đi làm ngôn quan thì tốt hơn?”

“Có ư? Nào có đâu?”

Ninh Quốc Thao ở đó giả ngốc, nhưng Tần Dịch không thèm chấp hắn: “Thấy tài ăn nói của Ninh đại ca ngày càng tốt, một câu mà dùng được mấy thành ngữ, hay là chuyến đi Nam Sở này, huynh tự đi một mình đi!”

“Đừng mà, hiền đệ!”

Ninh Quốc Thao lập tức không giả vờ được nữa: “Hiền đệ, vừa rồi vi huynh chỉ đùa với đệ thôi! Ta biết, tối nay là Cổ xá nhân chủ động hẹn đệ, không phải do đệ muốn, nên không thể trách đệ được! Với mẫu thân, ta cũng chỉ nói đệ ra ngoài đi dạo, chứ không hề bán đứng đệ đâu!”

“…”

Tần Dịch nhìn Ninh Quốc Thao, rồi lại nhìn tiền sảnh sáng trưng, nghĩ đến thớt chiến mã trong chuồng, hắn lại mong Ninh Quốc Thao kể chuyện Cổ Nguyệt Dung hẹn hắn hôm nay ra, để lại ấn tượng xấu trước mặt Ninh Hoàn Ngôn.

Chỉ tiếc là, Ninh Quốc Thao lại chẳng hiểu ý người khác gì cả!

Tần Dịch giờ cũng không có thời gian đôi co với hắn, bèn hỏi: “Vừa rồi vào cửa, ta thấy trong chuồng ngựa có thêm một thớt chiến mã, đó là?”

“À, đệ nói con ngựa đó à, đó là của tỷ tỷ ta…”

“Hiền chất về rồi à?”

Có lẽ đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, lời Ninh Quốc Thao còn chưa dứt, tiếng của Ninh Trung đã vọng ra từ tiền sảnh.

Chỉ là Tần Dịch đã xác định được suy nghĩ trong lòng, thớt chiến mã này quả nhiên là của Ninh Hoàn Ngôn – một kỳ nữ chưa từng gặp mặt, nhưng lại khiến Tần Dịch kiêng dè ba phần…

Cái cần đối mặt, cuối cùng vẫn phải đối mặt.Tần Dịch đưa tay xoa đầu, kéo lại trường bào, cố gắng khiến bản thân trông có vẻ luộm thuộm rồi mới bước vào tiền sảnh.

“Bá phụ, bá mẫu, tiểu chất đã về rồi!”

Ninh Trung thấy vậy bèn gật đầu với hắn, còn Ninh phu nhân thì có chút không yên tâm, nói: “Dịch nhi, sau này buổi tối ra ngoài, cứ để đại ca ngươi đi cùng, lỡ đâu gặp phải kẻ không có mắt, lại va chạm đến ngươi.”

Tần Dịch đáp một tiếng “Vâng”, nhưng sự chú ý của hắn lại tập trung vào một nữ tướng mặc giáp trụ, dáng người cao lớn vạm vỡ trong tiền sảnh. Chỉ nhìn dáng người và cách ăn mặc của nàng, tuy rằng tướng mạo không có nhiều nét tương đồng với Ninh Trung, nhưng thân phận lại hiện rõ mồn một!

“Tại hạ Tần Dịch, ra mắt tỷ tỷ!”

Tần Dịch vội vàng chắp tay nói.

“…”

Nữ tướng kia rõ ràng chưa kịp phản ứng, nàng ngẩn người một lát, nhìn chằm chằm bóng dáng Tần Dịch, ánh mắt có chút ngơ ngác.

“Dịch nhi quả nhiên biết lễ nghĩa!”

Ninh phu nhân khen một câu, nhìn sang Ninh Quốc Thao: “Sau này ngươi cũng là người bước chân vào quan trường rồi, lời ăn tiếng nói, cử chỉ, nên học hỏi Dịch nhi nhiều hơn!”

Ninh Quốc Thao ậm ừ một tiếng, xem như trả lời.

Nhân lúc này, Tần Dịch cẩn thận đánh giá Ninh Hoàn Ngôn.

Tần Dịch có dáng người cao ráo cân đối, ngay cả Ninh Quốc Thao, con trai của võ tướng, đứng cạnh hắn cũng thấp hơn hắn ba ngón tay.

Còn Ninh Hoàn Ngôn là một nữ tử, chiều cao lại tương đương hắn, tuy rằng mặc một thân giáp trụ, nhưng sự cường tráng vẫn vô cùng rõ ràng, e rằng hai Tần Dịch cũng không sánh bằng nàng.

Hơn nữa, về tướng mạo của nàng, sắc mặt có chút đen sạm, vừa nhìn đã biết là do trải qua nắng gió lâu ngày, tuy rằng lông mày rậm, mắt to, nhìn cũng không đến nỗi quá xấu, nhưng lại hoàn toàn không dính dáng gì đến chữ đẹp.

Nếu thành thân với nàng, Tần Dịch cảm thấy cãi nhau cũng là đang lấy mạng ra mạo hiểm.

Nghĩ đến đây, Cổ Nguyệt Dung vừa dịu dàng phóng khoáng, lại thẳng thắn, đôi khi có chút hờn dỗi, chẳng phải tốt hơn sao?

Khi Tần Dịch quan sát Ninh Hoàn Ngôn, đối phương cũng đang nhìn hắn, đôi mắt còn đảo qua đảo lại, không biết đang nghĩ gì.

Ngay sau đó, nàng liền bước tới một bước: “Ninh bá phụ, bá mẫu, vì đồ đã giao đến nơi, nên ta xin phép cáo từ. Hôm nay ta sẽ nghỉ ngơi một đêm tại kinh đô, sáng mai còn phải quay về.”

“Nha đầu họ Đường, trên đường nhất định phải cẩn thận, sau này ở quân doanh cũng phải cùng Hoàn Ngôn chăm sóc lẫn nhau.”

Ninh phu nhân bước tới nắm tay nữ tướng, dặn dò tỉ mỉ.

“Bá mẫu, ta biết rồi ạ.”

Nữ tướng còn không quên gật đầu ra hiệu với Tần Dịch, sau đó liền cùng Ninh phu nhân đi ra sân.

Tần Dịch lúc đó liền ngây người.

Nữ tướng này vậy mà không phải Ninh Hoàn Ngôn?

Nhìn nữ tướng cưỡi con ngựa cao lớn rời đi, Ninh phu nhân lại dặn dò Tần Dịch nghỉ ngơi sớm, rồi cùng Ninh Trung trở về hậu viện.

Tần Dịch kéo Ninh Quốc Thao lại, vẻ mặt khó hiểu: “Vị vừa rồi… không phải Ninh tỷ tỷ sao?”

“Đương nhiên không phải.”

“Vậy trước đó ta hỏi chiến mã của ai, ngươi nói là của tỷ tỷ ngươi?”

“Ta chưa nói hết mà, ta nói chiến mã đó là của đô úy dưới trướng tỷ tỷ ta, Đường Phượng Anh, sau đó không phải bị phụ thân ta cắt ngang rồi sao?”

Ninh Quốc Thao liếc hắn một cái, chợt hiểu ra nói: “Sao, chẳng lẽ ngươi lại tưởng nàng là tỷ tỷ ta? Ta còn đang thắc mắc, chẳng trách miệng ngươi ngọt như vậy, vừa gặp đã gọi người ta là tỷ tỷ…”“……”

Tần Dịch nhất thời không nói nên lời, chuyện hiểu lầm này thật trớ trêu.

Sau khi hỏi ra mới biết, nữ tướng quân ban nãy tên là Đường Phượng Anh, phụ thân nàng là đại tướng quân Kim Ngô Vệ Đường Bình, còn bản thân nàng là một đô úy của Vân Kỵ Vệ. Trong Vân Kỵ Vệ, nàng và Ninh Hoàn Ngôn là hai nữ tướng duy nhất.

Lần này nàng về kinh đô, vừa hay mang một số vật dụng cá nhân của Ninh Hoàn Ngôn về, còn tiện thể chuyển lời nhắn của nàng.

“Ồ, ta cứ ngỡ Ninh tỷ tỷ đã trở về rồi chứ?”

Tần Dịch hỏi mà không để lộ chút dấu vết nào.

“Vừa rồi Đường Phượng Anh có nói, nàng đi sớm, tỷ tỷ ta có lẽ cũng đã khởi hành quay về rồi. Dù sao thì bảy ngày nữa là đến thọ thần của mẫu thân ta, tỷ tỷ sẽ về trước ngày đó, còn cụ thể là hôm nào thì ta không rõ.”

Ninh Quốc Thao nói tiếp: “Nếu sớm thì có lẽ là ngày mai, còn muộn thì có khi lại về đúng vào ngày thọ thần, cũng không chừng!”

“……”

————

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!